Đàn Bà Cũ !

ĐÀN BÀ CŨ !

Đàn bà cũ – con ấy chẳng còn trinh
Mày lấy nó? Mọi người khinh mày đó
Mày lấy nó – coi chừng đi “đổ vỏ”
Nhặt làm chi thứ họ bỏ đi rồi…?

Nếu chữ “Trinh” đo chuẩn mực con người
E có lẽ ở trên đời chẳng có
Một “đời trinh” – một đời người vứt bỏ?
Chẳng còn trinh là chứng tỏ không “hiền”?

Đàn bà cũ- thân xác chẳng vẹn nguyên
Tim rách nát bởi ưu phiền quá khứ…
Nhưng nhớ cho: họ vẫn là phụ nữ
Vẫn đáng được yêu- đàn bà cũ thì sao?

Đàn bà cũ- vẫn có những khát khao
Vẫn muốn được yêu giống như bao người khác
Đừng nhìn họ với ánh nhìn rẻ mạt
Chớ xem thường như bụi, cát dưới chân!

Đàn bà cũ- nghiêm khắc với bản thân
Bởi tim họ đã chai sần vết xước
Họ yếu mềm nhưng không hề nhu nhược
Vờ lạnh lùng nhưng cần được chở che!

Đàn bà cũ- đừng nhìn họ khắt khe
Đừng gạt họ sang bên lề cuộc sống
Bởi đời họ đã có lần dậy sóng
Hãy lấy yêu thương lấp chỗ trống tâm hồn!

Đàn bà cũ- họ đã quá đau buồn
Họ đã khóc đến cạn nguồn nước mắt…
Nếu yêu thương- xin hãy yêu thành thật
Đừng để thêm lần họ đánh mất niềm tin!

Đàn bà cũ- họ cũng có trái tim
Dù trầy xước- vẫn muốn tìm bến đỗ
Muốn bình yên sau những ngày bão tố
Hãy là nơi họ thổ lộ tâm tình!

Đàn bà cũ- xin đừng có coi khinh
Họ đã biết tự vươn mình để sống
Họ đã kiên gan vượt thăng trầm, biến động…
Họ mới là đáng trân trọng, yêu thương!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *